Con dâu cảm động không muốn ra ở riêng vì có bố chồng “tốt bụng”

Hiện nay, xã hội hiện đại ngày càng phát triển và cùng với đó là các mối quan hệ trong gia đình cũng có nhiều tranh cãi, không tìm được “thắt nút” chung. Mối quan hệ “mẹ chồng nàng dâu” là đỉnh điểm câu chuyên muôn thuở từ xa xưa đến nay. Mối quan hệ hôn nhân gia đình giữa vợ và chồng. Làm sao để hai mối quan hệ trên hòa hợp trong một gia đình tổng thể quả là câu hỏi lớn? Ai sẽ là người mở nút thắt này đây cho câu chuyện gia đình.

Chuyện hôn nhân của một cô gái gặp được bố chồng “chuẩn như vàng mười”

Hằng vác bụng bầu 3 tháng theo Hoàng về làm dâu ở tỉnh khác cách nhà tận 200 cây số. Mọi chuyện đã lỡ, cô đành chấp nhận bước theo số phận. Hằng cứ nghĩ, sau này dù có như thế nào thì cũng phải cố mà chịu đựng, vì bố mẹ đẻ ở quá xa mà bố mẹ chồng thì chưa biết thế nào? . Nhưng thật may cho Hằng, vì trong cuộc sống hôn nhân cô thật may mắn khi làm dâu được gia đình nhà chồng “chuẩn vàng mười” mà đặc biệt là bố chồng.

Bố chồng cô tốt với cô đến độ, đôi khi cô cứ nghĩ đó là tình cảm của một người bố dành cho con gái ruột của mình. Và dù cho chồng của Hằng vẫn hay chểnh mảng chuyện vợ con, không biết làm một việc gì cả thì Hằng cũng cảm thấy không sao cả vì cô luôn nhận được sự quan tâm rất đặc biệt khác.

Hồi đầu mới về, trưa nắng nôi. Hằng chứng kiến bố chồng ngồi ngoài bờ ao chỉ để câu cá chép cho con dâu. Hằng nhờ mẹ chồng ra gọi ông vào, thì ông cũng chỉ đáp lại: “Ngồi đây râm mát, tiện thì quăng cần câu kiếm con cá cho con Hằng nó tẩm bổ luôn!” . Rồi đích thân ông nấu cháo cho Hằng ăn, vì trong nhà ông là người thích nấu ăn nhất.

Con dâu cảm động không muốn ra ở riêng vì có bố chồng “tốt bụng”

Con dâu cảm động không muốn ra ở riêng vì có bố chồng “tốt bụng”

Đến khi Hằng đi sinh con ở bệnh viện cách nhà 30 cây số, cũng chỉ có mẹ chồng và bố chồng ở bên cạnh túc trực và chăm sóc. Dù ông đã hơn 60 tuổi nhưng vẫn cứ chạy xe đi về giữa nhà và bệnh viện nấu cơm mang lên cho con dâu, mang những đồ dùng cần thiết cho trẻ sơ sinh, và đồ dùng khác cho cả ba bà cháu. Hằng đẻ mổ, nên phải nằm viện 7 ngày, cũng là từng ấy thời gian bố chồng cô chẳng hề quản ngại chuyện đi lại, chạy chỗ này chỗ kia. Còn chồng cô thì ghé qua ghé lại đôi ba lần rồi lại đi làm.

Khi được ra viện, về đến nhà ba bà cháu bất ngờ khi bố chồng đã lau dọn nhà cửa, phòng ốc gọn gàng sẵn đẻ đón cháu từ lúc nào. Mẹ chồng cô chỉ cười, còn trêu ông: “ Ông lau nhà còn mang cả nước xả vải ra lau cho thơm nữa cơ à?” làm ông cũng chỉ cười trừ.

Rồi trong 3 tháng đầu ở cữ, bố mẹ chồng không bắt cô làm bất kể việc gì cả. Dù mẹ chồng cô chân tay rất yếu vì bệnh khớp. Cuối cùng, bố chồng cô lại là người giặt hết quần áo trong nhà. Ông cứ giặt rồi lại cất và hai ông bà tối ngồi xem phim thì tranh thủ xếp gọn, phân chia cho cả nhà. Hễ thấy cái tã nào của cháu bẩn là ông lại vội vàng đi vò và giặt luôn, bảo: “Không giặt để nó khô vào lại càng khó hơn!”.

Bố chồng Hằng còn rất thương cháu, cứ lúc nào mẹ chồng và cô tắm cho cháu là ông cũng phải loanh quanh trợ giúp. Khi thì lấy giúp quả chanh, lúc thì lại chuẩn bị chậu nước tắm hay để sẵn quần áo, phấn rôm…cho cháu.

Có những đêm cháu ốm, ông cũng thao thức không ngủ được. Nghe tiếng cháu khóc là ông lại chạy vào phòng đòi bế cháu. Thế nào rồi khi ông à ơi, mang cháu ra nằm võng là cháu lại ngủ rất ngoan. Nhớ lần bế cháu đi khám bệnh vì viêm tai giữa, khi bác sỹ soi tai và rửa tai cho cháu, thấy cháu khóc, ông cũng chảy nước mắt, sụt sùi. Chứng kiến những cảnh như thế, Hằng thật không cầm được lòng.

Thời gian thấm thoắt trôi qua rồi cũng đến lúc Hằng phải đi làm lại. Nói đến việc bế cháu ra ở riêng, quay trở lại thành phố, bố chồng Hằng cứ rưng rưng, buồn thiu. Ông không ngăn cản, nhưng cứ ôm cháu, bế cháu suốt như không muốn rời xa vậy. Mẹ chồng bảo với Hằng: “Bố mày có lúc cứ ngồi thẫn ra, còn rơm rớm nước mắt nữa chứ! Thật là không đâu vào đâu!”.

Hằng nghe mà thấy thương bố chồng vô cùng. Rồi cô lại cứ thấy buồn buồn khi nghĩ đến cảnh mỗi lần ông đi đâu đều vội vội cho xong việc rồi về bế cháu, về đến nhà là í ới: “Bống ơi!”…

Nhưng Nhị biết, cũng không thể sống chung mãi như thế này được. Ở nhà, cô cũng chẳng biết phải làm gì để kiếm ra tiền. Mà để con gái lại cho ông bà chăm, cũng không phải là phương án hay.

Cuối cùng, Nhị quyết định đi ra với chồng, cho gia đình đoàn tụ và có thể bắt đầu cuộc sống tự lập hơn, không thể dựa dẫm mãi vào bố mẹ chồng được. Chỉ cần cô biết, ông bà vẫn sẽ luôn dõi theo và hỗ trợ cháu, vậy là vui rồi!

 

Để lại bình luận